Vì sao tôi có quyền nói với anh điều này
Tôi từng là chủ một doanh nghiệp vận tải và khai thác gỗ cao su, quản lý gần 300 con người. Nhìn bên ngoài, tôi thành công. Nhưng tài sản lớn nhất của tôi khi ấy — đội xe — lại là một thứ ngày càng mất giá theo thời gian. Tôi đang giàu trên một thứ đang nghèo đi.
Tôi quyết định bán hết đội xe để chuyển sang bất động sản — từ tiêu sản sang tài sản. Và tôi đã trả giá. Ba năm đầu chật vật, tôi mắc gần như đủ mọi sai lầm mà một người mới có thể mắc: xuống tiền khi chưa hiểu đủ pháp lý, tin lời hứa miệng thay vì văn bản, dùng đòn bẩy khi nội lực chưa đủ, mua tài sản vượt sức chịu đựng của mình.
"Giữ tiền quan trọng hơn kiếm tiền. Một thương vụ khiến anh mất ngủ không phải là đầu tư — đó là đánh cược."
Đó là nguyên tắc tôi rút ra sau khi đã trả học phí bằng tiền thật và những đêm dài lo lắng. Khi tôi bắt đầu đi đúng nguyên tắc — chậm hơn, rõ ràng hơn, kiên nhẫn hơn — bất động sản mới thật sự trở thành công cụ giữ và nhân giá trị cho tôi.
Hôm nay tôi đã có được sự tự do mà ngày làm chủ vận tải tôi không có: hoàn thành IRONMAN 70.3, lái caravan đi Tây Tạng và xuyên Việt từ Bắc vào Nam. Không phải vì tôi may. Mà vì cuối cùng tôi đã đi đúng nguyên tắc — sau khi đã trả giá để học chúng.
Tôi viết cuốn sách này để anh không phải trả cái giá tôi đã trả. Những sai lầm tôi đã mua bằng tiền thật, anh có thể đọc bằng vài chục nghìn.