Câu chuyện đằng sau cuốn sách này
Đã có thời tôi là chủ một doanh nghiệp vận tải hàng hoá và khai thác gỗ cao su. Dưới tay tôi là khoảng 300 con người — chừng 30 tài xế, 20 thợ cưa, còn lại là đội bốc xếp và chặt nhánh. Nhìn từ ngoài, tôi là "ông chủ". Nhưng sự thật, tôi là người bị trói chặt nhất vào guồng máy đó.
Ba trăm con người trông vào quyết định của một mình tôi mỗi ngày. Tôi không dám nghỉ. Tôi nghỉ là cả bộ máy đứng. Tôi có tiền, nhưng tôi không có thời gian sống. Tôi sở hữu một doanh nghiệp, nhưng thật ra chính công việc đang sở hữu tôi.
Bước ngoặt đến từ một tính toán rất đời thường. Tôi muốn mua thêm xe để mở rộng đội. Để có vốn, tôi phải bán một lô đất mình mua trước đó. Ngồi tính lại, tôi giật mình: lô đất nằm yên không làm gì cả vẫn âm thầm tăng giá; còn cái xe — thứ tôi định mua thêm — thì càng chạy càng rớt giá.
Tôi đang lấy thứ tăng giá đổi lấy thứ mất giá. Có gì đó không ổn trong cách tôi dùng đồng tiền của mình.
Câu hỏi đó ám ảnh tôi. Càng ngẫm, tôi càng thấy rõ một ranh giới mà trước đây tôi chưa từng để ý: thứ bỏ tiền vào túi mình là tài sản, thứ lấy tiền ra khỏi túi mình là tiêu sản. Đất là tài sản. Xe là tiêu sản. Và cả sự nghiệp của tôi đến lúc đó đang dồn sức nuôi những thứ mất giá.
Tôi đưa ra một quyết định mà nhiều người quanh tôi cho là liều: bán hết toàn bộ đội xe, rời khỏi ngành vận tải, chuyển hẳn sang đầu tư bất động sản.
Nhưng đây mới là phần ít ai kể. Ba năm đầu, tôi chật vật. Tôi không thắng ngay. Tôi vừa làm vừa học, vừa dò đường vừa va vấp. Tôi trả giá bằng những lần mua nhầm — xuống tiền khi chưa hiểu hết pháp lý, tin vào một lời hứa miệng, dùng đòn bẩy khi nội lực chưa đủ, mua một thứ mà chính tôi cũng không giải thích nổi vì sao mình mua. Mỗi lần như vậy là một bài học cắt vào túi tiền. Chính những lần trả giá đó là nguồn gốc của cuốn sách này.
Tôi đã không có ai chìa tay cho mình trong 3 năm đó. Nên bây giờ tôi muốn chìa tay cho người đi sau.
Rồi mọi thứ đi vào quỹ đạo. Doanh nghiệp của tôi giờ vận hành bằng một hệ thống khách hàng tự động — tôi không còn phải ôm việc nữa. Có thời gian sống, tôi quay lại với những thứ mình thật sự muốn: tôi chinh phục huy chương 21km, 42km, rồi hoàn thành IRONMAN 70.3. Tôi học marketing online để tự kể câu chuyện của mình. Tôi đi Thái Lan, Lào, Trung Quốc; lái caravan lên Tây Tạng; rồi caravan xuyên Bắc Nam.
Đó là điểm B — không phải vì tôi giàu nhanh, mà vì tôi đã tự chủ tài chính đủ để sống cuộc đời mình muốn. Và tôi hiểu ra: thứ thật sự đổi đời tôi không phải một thương vụ trúng đậm, mà là việc tôi học được cách phân biệt tài sản với tiêu sản, và cách giữ tiền thay vì đua nhau kiếm tiền.
Tôi viết cuốn sách này để chìa tay cho người đi sau. Để anh/chị không phải trả giá 3 năm như tôi. Để anh/chị bước vào bất động sản với một tấm bản đồ trong tay, thay vì dò dẫm trong bóng tối như tôi từng làm.