Vì sao người mới gần như luôn mua nhầm?
Anh/chị đã dành cả chục năm tích góp số tiền này. Một ngày, có người quen, một môi giới, một video trên mạng nói với anh/chị: "Lô này đẹp lắm, mua đi, chắc chắn tăng giá." Họ kể cho anh/chị nghe những deal họ thắng. Họ cho xem ảnh người này lãi 500 triệu, người kia lãi gấp đôi sau một năm.
Họ không bao giờ kể phần còn lại. Họ giấu những lần chôn vốn ba năm không ra hàng. Họ giấu những lô đất pháp lý treo. Họ giấu những người vay quá tay rồi mất ngủ từng đêm. Anh/chị chỉ nghe một nửa câu chuyện — và một nửa câu chuyện thì luôn đẹp.
Đó là lý do người mới bước vào bất động sản với một cái đầu đầy ảo tưởng. Tôi từng có đủ cả 6 ảo tưởng này:
- "Bất động sản thì cứ để đó, kiểu gì cũng tăng giá."
- "Người quen giới thiệu thì chắc an toàn, khỏi cần kiểm tra."
- "Có sổ đỏ trong tay là yên tâm rồi."
- "Vay càng nhiều, dùng đòn bẩy càng lớn thì càng giàu nhanh."
- "Người ta làm được thì mình cũng làm được."
- "Cứ mua trước đã, mấy chuyện kia tính sau."
Mỗi ảo tưởng trong số này, tôi đã trả giá bằng tiền thật. Và nếu anh/chị đang gật đầu với một câu nào ở trên, anh/chị đang đứng đúng chỗ tôi từng đứng — ngay trước lằn ranh của một quyết định có thể bốc hơi vài trăm triệu.
Tôi không phải môi giới. Tôi là người đã trả học phí bằng tiền thật.
Tôi là Nguyễn Văn Phú. Trước khi đến với bất động sản, tôi là chủ một doanh nghiệp vận tải và khai thác gỗ, quản lý gần 300 con người. Tôi từng nghĩ mình hiểu chuyện tiền nong. Tôi đã sai.
Khi chuyển sang bất động sản, tôi mang theo cả sự tự tin lẫn cả 6 ảo tưởng ở trên. Tôi bán đi đội xe — vốn là tiêu sản — để dồn tiền vào đất. Và rồi tôi va vào thực tế: ba năm chật vật, có những thương vụ chôn vốn, có những lần tôi nhận ra mình đã đặt bút ký khi chưa hiểu hết pháp lý, có những lần tôi tin một lời hứa miệng thay vì một văn bản.
"Trong bất động sản, GIỮ được tiền quan trọng hơn KIẾM được tiền. Người sống sót không phải người liều nhất, mà là người ít sai nhất."
Phải mất ba năm và không ít tiền, tôi mới thấm câu đó. Sau khi đi qua, tôi mới có được thứ mình theo đuổi từ đầu: sự tự do. Tự do để hoàn thành một cuộc đua IRONMAN 70.3. Tự do để lái caravan đi Tây Tạng, đi xuyên Bắc Nam. Không phải vì tôi mua nhanh, mà vì tôi đã học được cách không mua nhầm.
Tôi viết cuốn sách này không phải để dạy anh/chị làm giàu. Tôi viết nó để chìa tay cho người đi sau — đúng cái tay mà ngày xưa tôi ước có ai đó chìa cho mình. Mỗi sai lầm trong sách, tôi đã trả giá rồi. Anh/chị thì không cần phải trả nữa.
Vì sao những lời khuyên trong cuốn sách này đáng tin?
Hầu hết nội dung anh/chị đọc được về bất động sản đến từ hai nguồn: người đang muốn bán cho anh/chị một thứ gì đó, hoặc người chỉ đọc lý thuyết rồi viết lại. Cả hai đều có một điểm chung: họ chưa từng mất tiền vì những gì họ nói.
Cuốn sách này khác ở một điểm duy nhất, nhưng là điểm quan trọng nhất: mọi nguyên tắc trong đây đều được viết ra SAU khi tôi đã trả giá cho việc vi phạm nó. Đây không phải lý thuyết. Đây là biên bản của một người đã đi trước một bước, vấp đúng những hòn đá mà anh/chị sắp đi tới, rồi quay lại vẽ bản đồ cho anh/chị.
Bằng chứng cho việc tôi đủ tư cách viết nó không nằm ở những lời hoa mỹ — nó nằm ở hành trình: từ một người quản 300 con người trong ngành vận tải, dám bán đi tiêu sản để chuyển sang tài sản, chịu đựng ba năm chật vật, và đi tới được sự tự do tài chính mà tôi đang sống. Tôi không xây uy tín bằng việc khoe mình giỏi. Tôi xây nó bằng việc dám kể ra mình đã dại ở đâu.